Nguyễn Minh Phương

Nguyễn Minh Phương

Nếu ai đó ghé qua Trung tâm vào 17:00 hàng ngày thì chắc chắn sẽ luôn bắt gặp một cô gái hiền hậu đang lúi húi dọn dẹp. Bóng cô nếu không ở chỗ này thì ắt đang ở chỗ khác, chậm rãi, tỉ mỉ làm sạch mọi cánh cửa, tấm song sắt, mặt bàn ghế, cầu thang, tay vịn, và từng căn phòng, từng khu làm việc… Mọi vật dưới bàn tay ấy bỗng trở nên ngoan hiền và sáng bóng, bừng lên sinh khí dễ chịu, ấm áp. Bất kể đó là ngày nghỉ hay không, bất kể mưa hay nắng, ai ai cũng thấy cô tỉ mẩn đến khâm phục, vô cùng cần mẫn, vô cùng yêu thương.
Gần 15 năm trước đây, cô gái ấy vì những lợi ích mình nhận được, vì cảm mến con người, vì xúc động trước những giá trị nhân văn mà Trung tâm trao tặng và đã sẵn lòng gánh vác mảng công việc tốn nhiều công sức, đòi hỏi sự kiên trì, tỉ mỉ và bao quát: Làm sạch đẹp Trung tâm. Thế rồi, không ai nghĩ cô gái hiền hoà, ít nói, hay cười ấy lại có thể hoàn thành khối lượng công việc đáng nể như vậy suốt bao năm.
Nếu ai đó quan sát cách cô làm, quan sát những công việc cô thu xếp và phân bổ nguồn nhân lực, người ta sẽ thấy cô rất có óc tổ chức, một trái tim vô cùng khiêm nhường và nhân hậu. Mỗi khi cô trao đổi cùng ai, người ấy sẽ cảm nhận được ngay sự dễ mến hiếm thấy, một tâm tính chan hòa, vui vẻ, thân tình và rất biết nâng đỡ người khác khiến ai ai cũng được truyền thêm cảm hứng khi làm việc cùng cô.
Cô cứ lặng lẽ là vậy, cứ cần mẫn là vậy, âm thầm toả lan đi tình yêu trong veo của mình dành cho Trung tâm, lan toả đi sự tri ân đối với những gì mình nhận được, mang tặng cho cuộc đời.