Nguyễn Vũ Diệu Oanh
Nếu mỗi cuộc gặp gỡ trong cuộc đời đều có lý do riêng thì ắt hẳn mối “lương duyên” đã “đẩy đưa” chị đến với Trung tâm là để thay đổi. Trước đây, nếu mười người gặp chị thì mười một người sẽ lắc đầu bởi chị quá bướng bỉnh. Thế rồi…
Chị nhớ như in, ngày đó, khi bước chân ra về sau buổi học, chị bất ngờ quay đầu lại, trước mặt là rặng tre xanh ngát, phủ những chiếc lá loà xoà lên dòng chữ “Khi ta thay đổi, thế giới thay đổi”. Đây không phải lần đầu chị đọc nó, nhưng đúng vào thời khắc ấy chị mới hiểu thấu ý nghĩa thâm thuý của dòng chữ ấy, nó dường như dành cho riêng chị… Và kể từ khoảnh khắc ấy, chị biết, Inner Space sẽ là nơi gắn bó từ đây. Đó là nơi duy nhất khiến chị thay đổi mà không có một chút phản kháng. Chị thay đổi thật, thay đổi từ suy nghĩ, từ quan niệm, về nhận thức và cả những gì còn ẩn rất sâu trong tâm hồn và cuộc đời vì thế cũng đổi thay.
Chị là ‘dân’ phi chính phủ, công việc hay gia đình không phải lúc nào cũng có thể thu xếp, nhưng khi có thể là chị sẽ đóng góp phần công sức nho nhỏ của mình… Thế rồi, công việc ở Trung tâm cũng ngày một bận rộn, các hoạt động cũng ngày một nhiều hơn, cần chú ý hơn. Vậy nhưng ai đã làm việc hoặc được nghe chị chia sẻ trong các lớp học đều được truyền cảm hứng bởi sự năng động, hài hước, tươi vui, tỉ mỉ, giàu ý tưởng và sâu sắc. Ở chị, người ta không hề thấy chút dấu vết nào của công việc mà thay vào đó luôn là nụ cười rạng rỡ tỏa sáng, sự ngọt ngào, yêu thương, tinh tế trong giọng nói; sự khéo léo, ân cần trong từng cử chỉ và một tinh thần
nhiệt huyết, trách nhiệm hết mình trong hành động. Ở đâu có chị, ở đó người ta sẽ nghe thấy những tiếng cười khúc khích râm ran.
“Khi đã tìm thấy con đường là khi tôi thẳng bước trong hạnh phúc, một bên của đôi cánh là lý tưởng và bên kia là những đồng đội tuyệt vời!